| A rose onto your shirt [2] | ChristineLe | :: | 2006-05-10 19:04 | |||
| BÔNG HỒNG CÀI ÁO [2] Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother's Day) mồng mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Đông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm ǵ, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh c̣n mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được c̣n mẹ. C̣n nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng. Tôi nh́n lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc khốn nạn nào; chúng tôi không có được cái tự hào được cài trên áo một bông hoa màu hồng. Người được hoa trắng sẽ thấy xót xa, nhớ thương không quên mẹ, dù người đă khuất. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng ḿnh c̣n mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui ḷng mẹ, kẻo một mai người khuất núi có khóc than cũng không c̣n kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng ḿnh có thể bắt chước áp dụng trong ngày báo hiếu Vu Lan. Mẹ là một ḍng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lăng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món quà lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đă và đang có mẹ. Đừng có đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói: "trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nh́n kỹ được mặt mẹ!" Lúc nào cũng chỉ nh́n thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Đ̣i hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗi. Hờn lẫy. Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm ṃn, thức khuya dậy sớm v́ con. Chết sớm cũng v́ con. Để mẹ phải suốt đời bếp núc, vá may, giặt rửa, dọn dẹp. Và để ḿnh bận rộn suốt đời lên xuống ra vào lợi danh. Mẹ không có th́ giờ nh́n kỹ con. Và con không có th́ giờ nh́n kỹ mẹ. Để khi mẹ mất ḿnh có cảm nghĩ: "Thật như là ḿnh chưa bao giờ có ư thức rằng ḿnh có mẹ!" Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hăy vào pḥng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nh́n mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ và để biết rằng mẹ đang c̣n sống và đang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ư. Em hỏi: "Mẹ ơi, mẹ có biết không?" Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và sẽ hỏi em, vừa hỏi vừa cười "Biết ǵ?" Vẫn nh́n vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không?" Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi ngừơi cũng có thể hỏi một câu như thế, bởi v́ người là con của mẹ. Mẹ và em sẽ sung sướng, sẽ sống trong t́nh thương bất diệt. Mẹ và em sẽ đều trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau ḷng. Ngày Vu Lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục Kiền Liên và về sự hiếu đễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương Tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đă mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu th́ cũng do t́nh thương mà có; không có t́nh thương hiếu chỉ là giả tạo, khô khan, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có t́nh thương là có đủ rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận. Thương mẹ là một cái ǵ rất tự nhiên. Như khát th́ uống nước. Con th́ phải có mẹ, phải thương mẹ. Chữ phải đây không phải là luân lư, là bổn phận. Phải đây là lư đương nhiên. Con th́ đương nhiên thương mẹ, cũng như khát th́ đương nhiên t́m nước uống. Mẹ thương con, nên con thương mẹ. Con cần mẹ, mẹ cần con. Nếu mẹ không cần con, con không cần mẹ, th́ đó không phải là mẹ là con. Đó là lạm dụng danh từ mẹ con. Ngày xưa thầy giáo hỏi rằng: "Con mà thương mẹ th́ phải làm thế nào?" Tôi trả lời: "Vâng lời, cố gắng, giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng khi mẹ khuất núi.’ Bây giờ th́ tôi biết rằng: Con thương mẹ th́ không phải "làm thế nào" ǵ hết. Cứ thương mẹ, thế là đủ lắm rồi, đủ hết rồi, cần chi phải hỏi "làm thế nào" nữa! Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lư đạo đức. Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lư đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ. Mẹ như suối ngọt, như đường mía lau, như xôi nếp một. Anh không hưởng thụ th́ uổng cho anh. Chị không hưởng thụ th́ thiệt hại cho chị. Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết mà thôi. Để mai này anh chị đừng có than thở rằng: Đời ta không c̣n ǵ cả. Một món quà như mẹ mà c̣n không vừa ư th́ họa chăng có làm Ngọc hoàng Thượng đế mới vừa ư, mới bằng ḷng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết Ngọc hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ. NHẤT HẠNH (1962) . |
VietnamVietnam ![]() Mother Smiles |
|||||
| [Only registered members may post.] [Flat View] [Translate] | ||||||
| Thread | Username | Date | ||||
| A rose onto your shirt [2] | ChristineLe
| :: | 2006-05-10 19:04 | |||