Forums

A rose onto your shirt [1]ChristineLe::2006-05-10 18:54
BÔNG HỒNG CÀI ÁO [1]


Ư niệm về mẹ thường không thể tách rời ư niệm về t́nh thương. Mà t́nh thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu t́nh thương th́ không lớn lên được. Người lớn thiếu t́nh thương th́ cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi, héo ṃn. Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật kư: “Tai nạn lớn nhất đă xẩy ra cho tôi rồi!” Lớn đến mấy mà mất mẹ th́ cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lơng, cũng không hơn ǵ trẻ mồ côi. Những bài hát, bài thơ ca tụng t́nh mẹ bài nào cũng dễ, cũng hay. Người viết dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thuở chưa có ư niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến t́nh mẹ. Những bài hát ca ngợi t́nh mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang c̣n sống, nhưng mỗi khi đọc bài thơ ấy th́ sợ sệt, lo âu... sợ sệt lo âu một cái ǵ c̣n xa, chưa đến, nhưng chắc chắn phải đến:

Năm xưa tôi c̣n nhỏ
Mẹ tôi đă qua đời!
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi.

Quanh tôi ai cũng khóc
Im lặng tôi sầu thôi
Để ḍng nước mắt chảy
Là bớt khổ đi rồi...

Hoàng hôn phủ trên mộ
Chuông chùa nhẹ rơi rơi
Tôi thấy tôi mất mẹ
Mất cả một bầu trời.

Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá ḿnh đă bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh th́ thấy đă mất rồi. Người nhà quê Việt nam không ưa cách nói cao kỳ. Nói rằng bà mẹ già là kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc th́ cũng đă là cao kỳ rồi. Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt dịu, người dân quê đă diễn tả được t́nh mẹ một cách vừa giản dị vừa đúng mức:

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau.

Ngon biết bao! Những lúc miệng vừa đắng vừa nhạt sau một cơn sốt, những lúc như thế th́ không có món ăn ǵ có thể gợi được khẩu vị của ta. Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lên ngực cho ta, đặt bàn tay trên trán nóng ta và than thở "khổ chưa, con tôi", ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của t́nh mẹ, ngọt thơm như chuối ba hương, dịu như xôi nếp một, và đậm đà lịm cả cổ họng như đường mía lau. T́nh mẹ th́ trường cửu, bất tuyệt; như chuối ba hương, đường mía lau, xôi nếp một ấy không bao giờ cùng tận.

Công cha như núi Thái sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.

Nước trong nguồn chảy ra th́ bất tuyệt. T́nh mẹ là gốc của mọi t́nh cảm yêu thương. Mẹ là giáo sư dạy về yêu thương, một phân khoa quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đời. Không có mẹ, tôi sẽ không biết thương yêu. Nhờ mẹ mà tôi được biết t́nh nhân loại, t́nh chúng sinh; nhờ mẹ mà tôi có được chút ư niệm về đức từ bi. V́ mẹ là gốc của t́nh thương, nên ư niệm mẹ lấn trùm ư thương yêu của tôn giáo vốn dạy về t́nh thương. Đạo Phật có đức Quan Thế Âm, tôn sùng dưới h́nh thức mẹ. Em bé vừa mở miệng khóc th́ mẹ đă chạy tới bên nôi. Mẹ hiện ra như một thiên thần dịu hiền làm tiêu tan khổ đau lo âu. Đạo Chúa có đức Mẹ, thánh nữ đồng trinh Maria. Trong tín ngưỡng b́nh dân Việt có thánh mẫu Liễu Hạnh, cũng dưới h́nh thức mẹ. Bởi v́ chỉ cần nghe đến danh từ Mẹ, ta đă thấy ḷng tràn ngập yêu thương rồi. Mà từ yêu thương tín ngưỡng và hành động th́ không xa chi mấy bước.

NHẤT HẠNH (1962)

.
  • VietnamVietnam
    Title: Mother SmilesCanon EOS 10D

    Mother Smiles
    ngythanh Gold Star Critiquer/Gold Star Workshop Editor/Gold Note Writer [C: 491 W: 137 N: 2318] (8492)

  • [Only registered members may post.] [Flat View] [Translate]
    ThreadUsername Date
    A rose onto your shirt [1] ChristineLe Gold Star Critiquer/Silver Note Writer [C: 105 W: 0 N: 12] (59)::2006-05-10 18:54
    explore TREKEARTH