| Phan Tiep Theo | huynt | :: | 2005-12-01 0:27 | |||
| Thế rồi hôm nay khi tuổi đời nghiêng ngả bước vào 53 hay c̣n gọi U 60 như tôi mới nhận ra một điều, là con dân một nước phải thấu hiểu lịch sử của đất nước đó hơn ai hết chứ không để mai một hay biết lịch sử quốc gia khác nhiều hơn v́ nó đang đi vào ḷng người Việt hàng ngày qua các phim ảnh đầy sống động của Trung Quốc, Hàn Quốc… May mắn với thời đai ngày nay thật dễ dàng để t́m hiểu, để đọc, để biết cội nguồn, để biết mảnh đất ta đang đi, không khí ta đang thở có tự bao giờ, những bước chân ai đă đi ngang qua cùng ta, qua bao năm tháng máu xương ai đă đổ cho sự phồn vinh và ân óan nơi ta đang sống. Thế đó, một dải non song nước Việt rực rỡ hào hùng đẹp biết bao nầy để không phải chỉ người Việt mới nói lời “ Tôi Yêu Việt Nam” mà nhiều người trên hành tinh nầy đến đây và đang mong ước đến đây cũng thốt lên câu đó “I love Viet Nam”. Trở lại lần nầy, khi may mắn có chút điều kiện đi t́m và lưu lại nét đẹp quê hương, tôi đă trở lại Hà Nội và dành một buổi để viếng thăm Văn Miếu. Thật hạnh phúc biết bao khi đi trên con đường đă được dưng xây gần 1000 năm vẫn c̣n đây và may mắn hơn Hà Nội đă và đang làm tất cả cho nó đẹp hơn, xứng tầm và ngẩng cao hơn cái gía trị lịch sử, nơi đào tạo nhần tài và hiền tài cho đất nứơc để măi là tấm gương sáng ngời như ánh nắng ban mai rọi trên Khuê Văn Các tỏa bóng xuống Thiên Quang Tĩnh (giếng trời trong sáng) đặc biệt trong thời đại ngày nay khi công cuộc đổi mới vẫn đang gặp phải vấn nạn tham nhũng nhiễu nhương lũng đọan ngày càng nặng nề hơn…th́ vấn đề đào tạo và sử dụng nhân tài hiền tài đích thực cho việc hưng thịnh đất nước là một công cuộc bức thiết biết bao!!! Tôi bước chân âm thầm vào Cổng Đại Thành và nh́n các các tượng thờ Đức Khổng Tử, Chu Công, Lăo Tử.. …và thầm đau xót một nỗi đau khác len lén trong tôi…. Đây là lời hiền của các Bậc minh triết, đây tượng Chu Văn An, Lư Cổng Uẩn và các bậc vua khác đă được Hà Nội và cả nước tôn vinh cho một niềm tự hào dân tộc, cho một niềm kiêu hănh oai hùng của một quốc gia trong công cuộc đào tạo giáo dục mà các vi khách quốc tế đến thăm đều thán phuc. Th́ ngược lại, tôi tự hỏi liệu có bao nhiêu người con đất Việt, bao nhiêu người con Hà Nội, học sinh sinh viên hay các bậc quan chức hay công nhân tầm thường đă có một lần đặt chân đến đây để nhớ về cội nguồn, nhớ về nền móng giáo dục một thời của một quốc gia có 4000 năm văn hiến hay không!!. Hay nơi đây chỉ để cho khách thập phương đến từ những đất nước xa xôi viếng thăm!!!. Và niềm đau xót nhất trong tôi c̣n đó là dấu hỏi về ngôi trường Đại Học Việt Nam thứ hai hay Trường Quốc Tử Giám được Vua Gia Long chuyển về Huế th́ nay nó đang ở đâu và như thề nào???. Tại sao Hà Nội trân trọng bảo tồn tôn vinh giá trị của nó th́ Huế dẫu đă được UNESCO công nhân di sản Văn Hóa Thế Giới trong đó có Trường Quốc Tử Giám hay đúng hơn là Ṭa Nhà “Di Luân Đường” và khuôn viên Trường Quốc Tử Giám Huế đă được quan tâm đúng mức chưa? Nơi đây trong thời kỳ 1963-1975 là trừơng Trung Học “Hàm Nghi” và Di Luân Đường vẩn là nơi thờ tự Đức Khổng Tử và hàng năm vẫn có ngày tế lể tưởng nhớ và đám học sinh của Thầy Cô Giáo hồi đó của chúng tôi c̣n khôi phục ngày mặc “Quốc Phục” trong dịp tế lễ tưởng nhớ đến tổ tiên dưng nước. Chắc những người con dân Huế cở tuổi tôi và lớn hơn không thể nào quên một ngày hội Giỗ Tổ Hùng Vuơng hồi đó được tất cả các trường Trung Học tại cố đô Huế dàn dựng tái hiện về lịch sử Việt Nam qua các thời đại ở Phu Văn Lâu, trong đó học sinh trường Hàm Nghị đă diễn lại trận Bạch Đằng Giang trên ḍng sông Hương thật ḥanh tráng và hào hùng ở bến Văn Lâu dưới chân cột cờ . Thế đấy, nhưng giờ đây ngôi trường nầy đă mất, Di Luân Đường trở nên trống rỗng khi tôi trở lại thăm năm 1996, c̣n chăng chỉ là giá trị Kiến Trúc của Ṭa Nhà được bảo tồn, bàn thờ Khổng Tử ngày nào mà hàng ngày đám học sinh Hàm Nghi và không ít sĩ tử trong số 500 tiến sĩ phó bảng của Triều Nguyễn đă từng dùi mài kinh sử tại đây kính cẩn th́ đă dẹp mất, thay vào đó trước băi cỏ của sân trường ngày nào là những chiếc xe tăng…. của Viện Bảo Tàng Chiến Tranh hay Viện Bảo Tàng Lịch Sử Thừa Thiên Huế. Tôi vẫn trân trọng và tôn vinh giá trị lịch sử của từng thời đại, tuy vậy không nên lẫn lộn trộn vào nhau mà nó cần có những những sự tôn vinh đúng mực ở trong một bối cảnh nền tảng hợp t́nh chí lư để măi ngàn năm tưởng nhớ. Thiết nghĩ Đàn Nam Giao phế bỏ và nhận ra lỗi lầm để tái tạo th́ niềm kiêu hănh về một nền giáo duc dù trong thời phong kiến nhưng vẫn có một giá trị lớn lao bao gồm cả vật thể và phi vật thể của Một Ngội Trường Đại Học Quốc Tử Giám cũng nên trả lại cho nó cái gía trị lịch sử và gía trị tinh thần của người con đất Việt là một việc làm đáng được tôn vinh như Hà Nội đă làm vinh danh đất nước với Văn Miếu không chỉ biểu tượng ngàn năm văn hiến của Thăng Long - Đông Đô - Hà Nội mà c̣n niềm kiêu hănh của cả nước. 20-11-2005 Huy V Tran Tài liệu tham khảo: 1/ http://www.hueworldheritage.org.vn/quanthe/kinhthanh/Quoctugiam.asp 2/ http://www.orientalarchitecture.com/hanoi/vanmieuindex.htm |
VietnamVietnam ![]() |
|||||
| [Only registered members may post.] [Flat View] [Translate] | ||||||
| Thread | Username | Date | ||||
| Phan Tiep Theo | huynt
| :: | 2005-12-01 00:27 | |||