
|
#1
|
|||
|
|||
|
Luận về món cầy* Nói đến món ăn miền Bắc, ngoài cái công việc “nghi lễ và cách thức ăn uống” phải kể đến yếu tố hoàn cảnh, không gian lẫn thời gian. Thật vậy, không có ǵ bằng buổi trưa nóng hừng hực, một mâm gỏi cá với những đĩa rau lá xếp gọn gàng thứ tự, bát giấm nóng thơm phức, nhâm nhi vài ly rượu đế th́ thực là cơi tiên! Rồi những buổi mưa tầm tă, hưởng mùi ngai ngái của hơi đất ẩm nồng, mùi nụ mướp đơm hoa, cà vừa chớm nụ mà trước mặt ḿnh ngổn ngang “11 món thịt cầy”! “Nắng gỏi mưa cầy” là vậy đó. Ai đă từng thưởng thức món “Hạ cờ tây” cũng đều phải ca tụng rằng: “Sống ở trên đời, ăn miếng dồi chó, Chết xuống âm phủ, biết có hay không?” Gạt ngoài vấn đề phong tục tập quán, ở đây chúng ta chỉ bàn về món ăn “độc nhất vô nhị” này. Thật ra, không chỉ món cầy là riêng của người miền Bắc, hầu như trên khắp thế giới, không nơi nào lại không có “khuynh hướng giả cầy”. Vào thời kỳ chiến tranh, dân chúng thường thấy một vật rất đắc lực cho ḿnh, bỗng trở nên một “gánh nặng”. Đó là mấy anh “cà bông” nhông nhông suốt ngày, người chiến binh đang thiếu thực phẩm, người thôn quê hiện chẳng thức ăn, bỗng chốc nghĩ ra rằng: Mấy anh khuyển…có vẻ “vô duyên” quá! Các sách kiếm hiệp Tàu, đôi khi cũng nhắc đến món cầy trong bước đường giang hồ của các tay vơ lâm cự phách một cách tự nhiên. Tuy vậy, lại có người xem chó như một động vật có tư tưởng cho nên nuôi nấng một cách “đường hoàng” cho đến khi “khuyển lăo” yên giấc ngủ ngàn thu. Thay v́ bỏ vào ḷ luyện món trường sinh bất tử lại làm một màn tiễn đưa đầy thương tiếc. Những tay hạ cầy lại có một lối lư luận rất ư là vững chắc. Họ quan niệm rằng, cái nhiệm vụ tự nhiên của chó là giữ nhà coi cửa, những cử chỉ thân thiện là do thói quen cố hữu, c̣n ngoài ra “hắn ta” vẫn là một trong muôn ngàn động vật của “Trời cho”, vậy việc ǵ mà ta không ngả cầy cho đúng với định luật bất di bất dịch đó. Người ta không thể không công nhận rằng, yếu tố ăn uống là một nhu cầu tối quan trọng của người phàm. Lại có người tỏ ra e dè hoặc mặc cảm. Xin kể một câu chuyện : Anh Phó Đảm, người miền bể Nam Định, cưới cô Hai Huệ miền Cửu Long Giang bát ngát, những tưởng êm ấm v́ t́nh Bắc duyên Nam. Cô Hai Huệ dù hết sức cưng chiều anh Phó Đảm cũng không tránh khỏi cái cảnh cơm không lành canh không ngọt, mặc dầu với canh chua cá lóc, anh Phó Đảm hết sức là ḥa đồng, thưởng thức một cách tuyệt vời món canh chua quê vợ. Tuy nhiên, anh ta cũng không bao giờ quên được những mùi vị miền quê hương yêu dấu, mà phải do cô vợ hiền tự tay nấu nướng nó mới thật chân t́nh. V́ thế, anh Phó Đảm thường hay vắng nhà để đi dốc bầu tâm sự với quán cầy. Báo hại cô Hai Huệ phải chịu khó mon men đến nhờ một Bà Bắc hàng xóm hoc hỏi về món “thần sầu” để giữ chồng. Và chỉ sau một thời gian, cả hai vợ chồng đều ḥa đồng với cái món Mộc Tồn. Đấy là v́ người ta nhận thấy một sự quan trọng đầy tế nhị trong vấn đề ăn uống. Yêu nhau chẳng phải “cởi áo cho nhau”, về nhà mẹ hỏi lại phải nói dối “qua cầu gió bay” mà c̣n phải mang niềm vui cho người phối ngẫu trong vấn đề “thích khẩu”. Chắc rằng, trước đây cô Hai Huệ đâu có rơ những cái thích của trai miền Bắc: “Đàn ông biết đánh tổ tôm Biết ăn thịt chó, xem nôm Thúy Kiều” Có thể nói, món thịt cầy là một món thông dụng trên khắp miền thôn quê Trung Châu, Bắc Việt, nhất là các tỉnh Ninh B́nh, Thái B́nh, Hưng Yên, Nam Định… Không nhà nào mà không nuôi chó. Nghèo th́ dăm ba con, giàu th́ mươi mười lăm con. Nuôi chó vừa có tác dụng giữ nhà vừa để khi trong nhà có việc giỗ chạp, đ́nh đám, lễ lạc, tùy theo số thực khách tham dự nhiều ít mà ngả cầy từ một đến hai con. Trong một xóm, mấy ông bợm nhậu thỉnh thoảng lại rủ nhau “đánh đụng” chia hai hoặc chia tư một con cầy. Làm thịt cầy cũng được chọn lựa kỹ càng, không những về tuổi tác mà c̣n cả về màu sắc lông, cho nên chó cũng được liệt kê thứ bậc: “nhất bạch, nh́ vàng, tam khoang, tứ đốm”. Chó bạch được xếp loại thịt ngon, ít mỡ, nạc mềm. Loại chó này rất hiếm. C̣n loại chó mực ít người dùng v́ cho là hăm tài. Chó nuôi từ một năm đến một năm rưỡi là ăn thịt được, c̣n như trên hai, ba năm th́ thịt cứng và dai. Người kén ăn thường chọn chó vàng, nhất là chó đang độ “đi tơ”. V́ thế có câu: “Gà lọt dậu, chó xáo xác”. Gà th́ lớn vừa luồn khe dậu, c̣n chó xáo xác có nghĩa là loại chó đang trong thời kỳ nẩy nở toàn diện, chạy đôn chạy đáo đi t́m nguồn… yêu đương. (Xem tiếp About dogmeat dish**) . |
![]() |
| Thread Tools | |
| Display Modes | |
|
|